Một khi đầu óc đã tỉnh táo thì hãy bắt đầu đưa ra những suy nghĩ mới của mình và can đảm các kế hoạch mới, các dự án kinh doanh mới, các cách thức mới…) Nếu có, hãy có gắng tìm ra nó. “Dường như tự nhiên thường hạ gục các cá nhân bằng vận rủi để tìm ra ai trong số họ sẽ tiếp tục gượng dậy và đấu tranh”.
Woolworth nêu ra ý tưởng về một-đồng-kẽm-và-một-đồng-hào(đồng 5 xu và đồng một hào) với ông chủ,chủ của ông đã bác bỏ thẳng thừng và nói "ý tưởng này quá mạo hiểm và cũng không có đủ hàng hóa để bán với 5 và 10 xu". Đang phát nửa chừng, chương trình đột ngột bị một thông báo quan trọng cắt ngang. Chẳng biết có phải vì tôi thất bại trong công việc không?
Nó được gọi là “bát phong” vì nó có khuynh hướng làm cho một người đi từ thái cực này sang thái cực khác hoặc ngược lại. Lúc 12 tuổi, được sự cho phép của cha mẹ, ông quyết định di cư đến Cehu và sau đó đến Manila, Philipipines. Vì thê, một răc rối có thể trở thành một cơ hội.
Nhiều chính phủ trên thế giới dành nhiều ưu tiên cho việc tạo ra công ăn việc làm. “Thành công là một cuộc hành trình không đích đến – chỉ có một nửa niềm vui ở đó. Và khi ông hỏi chúng tôi rằng có muốn sống chung với những người này hay không thì tất cả chúng tôi đều giơ tay lên, chúng tôi cứ nghĩ ông đang đùa.
Bạn sẽ không phải là người đầu tiên trên thế giới nếm trải điều đó đâu. Đấu tranh buộc ta phải di chuyển khi ta muốn đứng lại. Việc không bắn trúng đích chẳng bao giờ là lỗi của tấm bia cả.
Một căn bệnh không thể chữa khỏi được bừng cách loại bỏ các triệu chứng của nó. Con ngựa chạy quá nhanh, con trai ông bị té gãy chân và trở thành người tàn tật. Có lẽ thay cho lời kết của chương này ,xin được dẫn lời một trong những bậc thầy vĩ đại nhất của mọi thời đại-Socrates
A)Trừ khi tự mình lấy lại được tinh thần nếu không những người này sẽ không thể đứng lên được nữa. Đó là nỗi bất hạnh lớn của tôi! Nhưng điều buồn cười đã xảy ra. “Tầm hoạt động của một người phải vượt quá tầm với của người ấy, nếu không thì thiên đàng dùng để làm gì?”
“Mỗi cuộc đời là một nhiệm vụ. Hễ hết giờ là tôi vội vã trở về nhà, không còn là “người nổi tiếng” như trước đây nữa. Thật ra người ta khó có thể không làm gì, đặc biệt là trong xã hội luôn đòi hỏi chúng ta phải làm “một cái gì đó”.
Và còn một con số không đáng kể là khoảng 1% dưới tuổi 40. Không khí xung quanh hơi căng thẳng. Bạn không bao giờ có thể bỏ cuộc”.
“Tôi may mắn có được một cuộc sống hào hứng và mạo hiểm trong suốt 42 năm qua. Các âm mưu chính chị ,tình hình chính trị bất ổn,vụ ám sát Rajis Gandhi ,các vụ đánh bom,sự bội ước của các liên minh chính trị …tưởng chừng đã có thể lay chuyển sự kiên định trong ông . 8/ Albert Fall, thành viên trong các nội các của tổng thống, đã được ân xá để chết ở nhà.