LÀ một người vợ và một người mẹ Nhật mẫu mực. “Dường như tự nhiên thường hạ gục các cá nhân bằng vận rủi để tìm ra ai trong số họ sẽ tiếp tục gượng dậy và đấu tranh”. Họ xuống một tỉnh ở nam Thái Lan, nơi được gộ là Hatyai để bán thịt heo và xuất khẩu mì ăn liền sang Penang, Malaysia.
Tôi đọc hết ngày này sang ngày khác cho đến khi một người bạn cùng trường ở phòng bên cạnh thấy tôi quá mê quyển sách này nên đã mach cho tôi biết nó đã được ghi âm trong một cuộn băng. Bà hoàn toàn mất trí, toàn bộ số tiền kiếm được đã tiêu hết. Các âm mưu chính chị ,tình hình chính trị bất ổn,vụ ám sát Rajis Gandhi ,các vụ đánh bom,sự bội ước của các liên minh chính trị …tưởng chừng đã có thể lay chuyển sự kiên định trong ông .
Giai đoạn này bắt đầu khi tôi học ở trường đại học trong vùng ( Đại học Malaya). Một số phụ huynh còn gây áp lực lên đứa con đang quẩn quanh trong nhà mà chưa tìm được việc làm và cô gái hay chàng trai tội nghiệp ấy buộc phải chấp nhận bất cứ việc gì họ có thể vớ được. ta phải bán “thời gian” của mình để đổi lấy “tiền bạc”.
Bạn có thể làm gì trong trường hợp này? Chẳng làm gì được cả. Bạn không bao giờ có thể bỏ cuộc”. Thoạt đầu tôi nghĩ đó là một trò đùa! Chà! Vậy là không có trường học nữa.
“Không, không, tôi không nghĩ thế, nhà biên đạo nói, nếu cô có đủ năng lực thì cô sẽ chẳng thèm để ý đến những lời mà tôi nói đâu!”. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v. Trải qua nhiều năm trong thế giới kinh doanh, tôi đã quan sát thấy nhiều người trên đường đi tới đích phải chịu đủ loại phiền não.
Hôm nay tôi xin ca ngợi Christopher Columbus – vì tôi thấy ông, một tù nhân giữa đống dây xích, “phần thưởng” dành cho ông vì sự hy sinh của ông trong việc dong buồm đến những vùng biển chưa được biết đến trên bản đồ, để khám phá ra một lục địa vô danh và chứng minh rằng trái đất tròn. Tôi không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này nhưng tôi xin được soi rọi một chút ánh sắng vào đề tài nay để cho nó rõ ràng hơn với các bạn. Về nhà, tẳm rửa, ăn cơm xong, tôi ra bao lơn ngồi nghe chương trình phát thanh mình ưa thích.
Vì thế,ta không nên e sợ những sai lầm ,trở ngại hay thất bại. Một ngưởi nông dân truyền dạy lại cho người con nông dân của mình . Ngay cả những giá trị và nhận thức bên trong chúng ta cũng thay đổi theo thời gian
Chúng tôi xây dựng lại một xạp bán hàng tạm thời trên góc phố Aveniada soler, nhưng vào năm 1948, cơn bão Gene đã thổi bay mái sạp của chúng tôi. Mỉa mai thay, quan nhiều thời đại, nhân loại chỉ học hỏi được nhiều điều từ các sai lầm. TẠI SAO LẠI LÀ TÔI ?Những người không nhìn thấy được các giá trị của các kinh nghiệm này sẽ không thể chống đỡ nổi và trải qua phần đời còn lại của mình với nỗi cay đắng và tâm trạng phẫn chí .
Ở trường chúng ta đã được học định luật 3 New tơn : khi tác động vào một vật, vật đó sẽ tác động ta một lực bằng hoặc lớn hơn lực ta đã tác động. Đừng mong ước sống trong cảnh sang trọng như trước kia bạ đã từng sống. Ta sẽ không chỉ nhận được những gì mà ta muốn mà cuối cùng, ta còn thực sự hạnh phúc; vì thế, việc đầu tiên phải làm trước khi thu hoạch là gieo hạt.
"Bạn cần đuơng đầu với tất cả các thất bại để cho sự cao quý của bạn hiển hiện " Ngày hôm sau, suýt chút nữa tôi bỏ học. Tuy nhiên, ta biết rằng cả nắng và mưa đều cho ta lợi ích.