Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Tôi muốn đâm vào đâu đó. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Nhưng ta không cho nàng nói. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.
Giọng mẹ bắt đầu ướt. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt.
Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Đời sống họ không cần những sự kinh động. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Tôi làm trong năm phút.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.