Cô gái bảo: Vô duyên. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó.
Nhu cầu của bạn không cao. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Không trình bầy nữa. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số.
Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.
Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.
Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.
Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú.