"Kẻ nào tìm sự sống trong đời mình thì sẽ mất nó; kẻ nào bỏ đời sống của mình mà theo Ta thì sẽ kiếm thấy sự sống đời đời". Tôi đã trả một giá rất mắc bài học nầy: phải viết những sự kiện đó lên giấy rồi mới phân tích chúng một cách dễ dàng được. Tôi là một viên kiểm soát số hàng dự trữ của một công ty ở Baltimore.
Dưới đây là lời khuyên ấy mà tôi đã chép vào một bao thư trong khi tôi ngồi chờ được tiếp: Trong đoạn cuối bài diễn văn đó, ông nói rằng, cách hay hơn hết và độc nhất để sửa soạn ngày mai là đem tất cả thông minh, hăng hái của ta tập trung vào công việc hôm nay. Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.
Một hôm ông viết vào nhật ký như vậy: "Hôm nay tôi sắp gặp những kẻ đa ngôn, những kẻ ích kỷ, tự phụ và vô ơn bạc nghĩa. Vậy phải làm sao? bạn có thể lại hỏi một phòng dẫn nghề nghiệp [39]. Trải qua bao thế kỷ, nhân loại đã quy phục những người theo gương Chúa Trời, nhất định không chịu để cho sự thù oán giày vò.
Một vai trong kịch, đại tá Andy nói: "Những kẻ may mắn là những kẻ có một việc làm hợp lý". Đêm ấy tôi không thèm uống sữa nóng trừ bữa nữa. Ông giảng: "Phân nửa những nỗi lo lắng của loài người là do người ta cứ gắng tìm một quyết định trước khi thu thập đủ những sự kiện để làm nền tảng cho quyết định đó.
Ít người có tâm hồn cứng rắn để chịu đựng những gánh nặng, những lo lắng đến chết được. Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe hơn là sự mất ngủ Hồi còn là đứa nhỏ chạy rong trên các cánh đồng cỏ xứ Misssouri, tôi thường bắt được giống chồn bốn chân; và khi trưởng thành, đôi khi tôi cũng gặp một vài con chồn "hai chân" lẩn lút trong các phố Nữu Ước.
Phương pháp của họ không tin được. Mười năm trước cô đã bị kích động rất mạnh. Tôi biết rằng khó học được cách giao uỷ trách nhiệm cho người khác.
Hễ buồn ngủ thì tự nhiên phải ngủ, có nghị lực mạnh tới đâu cũng không chống lại được. Các đệ tử không thể tắm hai lần trên một khúc sông". Evens được hưởng cái thú thành công như vậy, nếu ông không biết đường diệt ưu tư, nếu ông đã không học được cách chia đời sống ra từng ngày một, ngày nầy cách biệt hẳn với ngày khác.
Điều ấy rất tự nhiên. Chỉ có cái nhan sắc giúp ta được việc. Rồi đưa cho người quen đọc.
Ông nói: "Mỗi khi mua một chứng khoán văn tự nào tôi cũng quyết định "tốp" số lỗ lại. Mà dù có đâm xuống hố nữa thì theo luật trung bình chúng ta cũng không bị thương". Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm.
Tôi hoá ra chua chát và uất ức. Đây mới là đoạn lạ lùng của cây chuyện. Mười phần chắc chìm hết năm.