Trong cuốn đó, Franklin kể chuyện ông thắng được tính khả ố thích chỉ trích, tranh biện của ông ra sao, để thành một nhà ngoại giao dịu dàng nhất, hoàn toàn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Thử kiếm xem y có cái gì thực đáng khen không?". Rồi ông khen không ngớt miệng: "Thiệt tuyệt; chỉ cần ấn cái nút là xe chạy, chẳng khó nhọc chút chi hết.
Tôi quyết định kích thích óc tưởng tượng của ông. Ai không đồng ý với mày thì mày có giọng cứng cỏi với người ta. Nhưng bạn luống cuống vô ích vì không thể thay đổi ý kiến người khác.
ở ven rừng, có tấm bảng dọa phạt vạ hoặc bỏ tù những kẻ nào vô ý làm cháy rừng, nhưng bảng đặt ở một nơi ít người đi tới, khách du lịch khó thấy được. Tôi biết bạn nghĩ gì khi đọc đầu đề chương này. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ.
Lawes, giám đốc khám Sing Sing, công nhận rằng những lời khuyến khích có nhiều kết quả rất tốt, cả với những tội nhân chai nhất. Trong lúc đó, tôi ngó chung quanh tôi và thấy một gian nhà làm bơ, phó mát, bề ngoài có vẻ sạch sẽ. Các ông chủ xí nghiệp biết rằng tỏ đại độ với thợ đình công là có lợi cho mình.
Chính tôi cũng nuôi gà, và tôi chưa từng thấy gà nào tốt như gà bà. Tôi thích nó lắm, mà lần trước ít bạn quá, không đủ làm một kíp. Thí dụ thứ nhất: Một ông đại tung mà ta gọi là R.
Cách đây vài năm, cháu gái tôi, Joséphine Carnegie, rời quê hương tới làm thư ký cho tôi tại Nữu Ước. Chúng ta cùng xét lại xem. Nếu làm trái luật đó tức thì những nỗi khó khăn sẽ hiện ra.
Nét mặt ông Pullman tươi hẳn lên, rồi ông mời: "Ông vô phòng tôi. Nhiều năm sau, ông lại dùng thuật đó. Tôi, tôi mua xe cam nhông hãng Mỗ", thì tôi ngọt ngào trả lời ông ấy rằng:
Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa. Nào, coi xem nào, có chuyện chi khó khăn đây?). Trước khi rầy nó, xin bạn đọc bức thư sau này của văn sĩ Livingstone Larnod.
Nếu chẳng may, bắt đầu câu chuyện với một người, bạn đã làm cho người đó nói "không", thì sau này muốn làm cho người đó đổi ý mà nó "có", bạn phải dùng không biết bao nhiêu là khôn khéo và kiên tâm mới được. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. "Họ keo bẩn lắm, vô phương kể.
''Tôi được nhờ nhà tôi nhiều hơn là được nhờ những người khác. Nhiều khi đói quá, được ít nho lót lòng chàng mừng lắm. Tôi xin hạ xuống nhiều hơn nữa.