Ngọc 2K

Ông xã thất nghiệp, Cô vợ lén đi “làm gái” thì định mệnh gặp lại thầy giáo cũ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Các ông giám đốc khám Sing Sing không giữ chức lâu bao giờ. Làm rồi, ít lâu sau mới tính tiền, tôi phải trả một giá "cứa cổ". Lời lẽ như vậy, thì làm sao nhà buôn ở arizona không hài lòng được? Vì dù sao ông ta cũng chỉ là một người phàm như chúng ta).

    Luôn luôn vẫn giữ ý sai của mình. Ngồi bên trái tôi là ông Grammond, bạn cũ của tôi; ông này đã nhiều năm nghiên cứu Shakespeare. Thiệt vậy, chắc có nhiều bạn thân của ta thấy chúng ta lỡ làng lại vui hơn là thấy chúng ta sung sướng.

    Vả lại trông thấy những lầm lỡ, khó chịu lắm". Tôi tự hỏi đối với loài người sao chúng ta không dùng cách hợp lý đó? Tại sao ta không dùng thịt thay cho roi, lời khen thay cho lời mắng? Chúng ta nên theo anh Pete Barlow: muốn khuyến khích ai thì dù người đó tấn tới rất ít, ta cũng nên khen. Nhưng ông đã khéo gợi những tình cảm cao thượng nhất của họ.

    Họ lo cho việc làm ăn ư, bị chủ rầy ư, khó ở ư, lỡ xe ư, thì mới về tới cửa, họ đã quát tháo rồi. Chúng ta can đảm nhận kỹ chân lý này: Mỗi người mà chúng ta gặp đều tự coi có một chỗ nào hơn ta. Theo nó thì việc gì cũng hóa dễ, trở ngại gì cũng thắng được, ta sẽ có vô số người thương, sẽ thành công và vui sướng.

    Loài người cho tên mình là vinh dự lắm - Cho nên tìm đủ cách truyền nó lại đời sau. Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh. Một vài nhà xuất bản muốn rằng những bức quảng cáo họ đặt phải làm liền.

    Từ lúc đó, nó hy vọng, tự tin và tương lai của nó thay đổi hẳn. 000 mỹ kim! Phải mất nhiều năm, không kể cả ngàn mỹ kim vào những vụ thất bại, tôi mới hiểu được rằng tranh biện hoàn toàn vô ích. Ngồi sau chiếc bàn làm việc, ngậm điếu sì gà lớn trong góc miệng, mỗi lần trông thấy mặt Amsei, ông ta nói như chó sủa: "Hôm nay không mua chi hết.

    Trong những vấn đề quan trọng nhất. Chúng tôi nói chuyện với nhau. Như trường hợp của ông Eugène Wesson.

    Ông lại gần họ, đưa cho mỗi người một điếu xì gà rồi nói: "Xin anh em vui lòng ra ngoài kia hút". Vậy mà biết bao người một đời lầm lẫn không chừa, không biết định luật đó. Hành vi của bà Lincoln, Hoàng hậu Eugénie và Bá tước phu nhân Tolstoi có những kết quả như vậy.

    Tôi lại đây không phải vì điện đâu, mà chỉ vì muốn mua của bà vài cái trứng gà thôi. Làm sao bây giờ? Đi kêu ca với người quản lý khách sạn đó ư? Đem cái thắc mắc của mình tỏ với người ta ư? ích lợi gì đâu? Người đó cũng như tôi, chỉ quan tâm tới điều họ muốn thôi. ít tháng trước khi quy tiên, cụ cho chúng tôi coi một tấm hình chụp ba chục năm về trước.

    Ông làm cho bạn tự tin. Nhóm thợ hiểu rằng ông biết họ đã phạm luật của xưởng nên nhắc khéo họ. Tên chị là "Marie rửa chén" vì hồi mới vô làm, người ta để chị rửa chén.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap